Mèo cắn có bị dại không? Khi nào cần tiêm phòng dại?
Mèo cắn có bị dại không?
Mèo cắn có thể gây nguy cơ bệnh dại nếu mèo đang nhiễm virus dại và nước bọt của mèo tiếp xúc với vết thương hở. Virus dại thường lây qua vết cắn, vết cào hoặc khi nước bọt của động vật nhiễm bệnh dính vào niêm mạc mắt, mũi, miệng hoặc vùng da bị trầy xước.
Không phải mọi trường hợp bị mèo cắn đều sẽ mắc bệnh dại. Nguy cơ phụ thuộc vào nhiều yếu tố như mèo có được tiêm phòng dại hay không, mèo là thú nuôi hay mèo hoang, có biểu hiện bất thường không, vết cắn có làm rách da không và có thể theo dõi mèo trong 10 ngày sau khi cắn hay không.
Nếu bị mèo cắn chảy máu, vết cắn sâu, cắn ở mặt, cổ, đầu, bàn tay, ngón tay hoặc không rõ tình trạng sức khỏe của mèo, người bị cắn nên đi khám sớm để được đánh giá nguy cơ và tư vấn tiêm phòng dại.

Chó con cắn có bị dại không?
Chó con cắn vẫn có thể có nguy cơ bệnh dại nếu chó con nhiễm virus dại. Tuổi nhỏ không loại trừ nguy cơ mắc dại. Nếu chó con chưa được tiêm phòng, không rõ nguồn gốc, từng tiếp xúc với chó mèo hoang hoặc có biểu hiện bất thường, người bị cắn nên đi khám để được đánh giá phơi nhiễm.
Bên cạnh đó, chó cắn không chảy máu vẫn có thể cần đánh giá nguy cơ bệnh dại. Nếu da hoàn toàn nguyên vẹn, không trầy xước, không rách da và chỉ tiếp xúc ngoài da lành, nguy cơ lây dại rất thấp.
Tuy nhiên, nếu có vết trầy nhỏ, xước da, xây xát hoặc nước bọt dính vào vùng da tổn thương, niêm mạc mắt, mũi, miệng, vẫn có thể được xem là phơi nhiễm. Vì vậy, sau khi bị chó cắn, kể cả không thấy chảy máu, người bị cắn nên rửa kỹ vùng tiếp xúc và kiểm tra da dưới ánh sáng tốt.
Sóc cắn có bị dại không?
Sóc là loài gặm nhấm nhỏ, nguy cơ truyền bệnh dại cho người thường rất thấp. Các loài gặm nhấm nhỏ như sóc, chuột, hamster, chuột lang thường không phải là nguồn lây dại phổ biến.
Tuy nhiên, vết sóc cắn vẫn có thể gây nhiễm trùng da hoặc lây một số mầm bệnh khác. Nếu bị sóc hoang cắn, vết cắn sâu, chảy máu, sưng đau hoặc con vật có hành vi bất thường, người bị cắn nên đi khám để được đánh giá.
Khi bị động vật hoang dã cắn, không nên tự xử trí tại nhà rồi bỏ qua theo dõi y tế.
Bị mèo, chó, sóc cắn có cần tiêm phòng dại không?
Bị mèo, chó hoặc sóc cắn có cần tiêm phòng dại hay không phụ thuộc vào loài vật cắn, tình trạng con vật, mức độ vết thương và khả năng theo dõi sau khi bị cắn. Người bị cắn không nên tự đánh giá chỉ dựa vào vết thương.
Người bị mèo hoặc chó cắn nên đi khám càng sớm càng tốt nếu vết cắn làm rách da, chảy máu, có nhiều vết cắn hoặc nằm ở vùng đầu, mặt, cổ, bàn tay, ngón tay, bộ phận sinh dục. Đây là những vị trí cần được đánh giá kỹ vì có thể liên quan đến nguy cơ phơi nhiễm cao hơn hoặc dễ nhiễm trùng hơn.
Cần đi tiêm phòng dại hoặc được tư vấn tiêm phòng ngay nếu con vật cắn là chó, mèo hoang, không rõ nguồn gốc, chưa tiêm phòng dại, đang bệnh, có biểu hiện nghi dại, chết, bị giết, mất tích hoặc không thể theo dõi sau khi cắn.
Nếu mèo hoặc chó là thú nuôi khỏe mạnh, đã tiêm phòng dại đầy đủ và có thể theo dõi trong 10 ngày, bác sĩ có thể cân nhắc nguy cơ và hướng dẫn theo dõi phù hợp. Tuy nhiên, ở khu vực còn lưu hành bệnh dại, người bị cắn nên đi khám ngay, nhất là khi vết cắn sâu hoặc không chắc tình trạng tiêm phòng của con vật.
Với sóc cắn, nguy cơ bệnh dại thường thấp hơn so với chó hoặc mèo. Tuy nhiên, người bị sóc cắn vẫn nên rửa sạch vết thương và đi khám ngay nếu là động vật hoang dã, có hành vi bất thường, vết cắn sâu, chảy máu nhiều hoặc người bị cắn thuộc nhóm nguy cơ cao.
Trẻ nhỏ, phụ nữ mang thai, người suy giảm miễn dịch, người mắc bệnh mạn tính hoặc người có vết thương sâu nên được bác sĩ đánh giá sớm sau khi bị động vật cắn.

Mèo, chó, sóc cắn còn có nguy cơ gì ngoài bệnh dại?
Ngoài bệnh dại, vết mèo, chó hoặc sóc cắn còn có thể gây nhiều vấn đề sức khỏe khác, đặc biệt là nhiễm trùng vết thương.
Nhiễm trùng tại chỗ (da và mô mềm): Miệng chó, mèo và động vật hoang dã chứa nhiều vi khuẩn. Khi bị cắn, vi khuẩn có thể xâm nhập gây sưng, đỏ, đau, chảy dịch hoặc mủ. Nguy cơ cao hơn ở vết cắn sâu, vết đâm kín, vết cắn ở bàn tay, ngón tay hoặc gần khớp.
Nhiễm trùng toàn thân và bệnh do vi khuẩn đặc hiệu:
- Nguy cơ uốn ván: Vết cắn làm rách da có thể dẫn đến uốn ván nếu chưa tiêm phòng đầy đủ; cần được đánh giá để tiêm nhắc khi cần.
- Bệnh mèo cào (Bartonella henselae): Có thể xảy ra sau khi bị mèo cắn hoặc cào, gây sưng hạch, sốt nhẹ, mệt mỏi; cần lưu ý ở người suy giảm miễn dịch.
- Nhiễm Capnocytophaga: Vi khuẩn từ chó, mèo có thể gây nhiễm trùng nặng, hiếm gặp nhưng nguy hiểm, đặc biệt ở người suy giảm miễn dịch hoặc có bệnh nền.
- Bệnh từ động vật hoang dã: Một số bệnh hiếm như tularemia có thể xảy ra, cần lưu ý nếu xuất hiện sốt, sưng hạch hoặc vết loét sau khi bị cắn.
- Biến chứng tại chỗ và lâu dài: Vết cắn có thể để lại sẹo hoặc gây viêm gân, viêm khớp, viêm xương nếu không xử trí đúng. Cần đi khám nếu đau tăng, sưng, khó cử động hoặc có dấu hiệu nhiễm trùng.
* Thông tin y khoa trong bài viết chỉ mang tính tham khảo và không thay thế cho chẩn đoán, tư vấn, điều trị của bác sĩ chuyên khoa. Mọi quyết định áp dụng thông tin y khoa trong bài viết cần được bác sĩ chuyên khoa đánh giá dựa trên nhu cầu và tình trạng sức khỏe cụ thể trước khi thực hiện.